Venice ngày sương mù

Bài và ảnh: Ngô Ly Kha

Từ trong màn sương huyền ảo, những mái ngói đỏ lần lượt hiện lên rồi kết thành dãy, trải dài hai bên dòng nước. Bến thuyền lao xao với lũ hải âu và các cô gái đón khách diện trang phục vũ hội rực rỡ sắc màu. Venice vừa đón thêm một du khách lạ đến từ xứ sở nhiệt đới, còn tôi thì đã quá quen thuộc với “nàng”, qua những quyển sách, những thước phim.

DSCN5600.

Thành phố nổi trong sương

Tối hôm trước, trên chuyến xe từ Verona (quê hương của nàng Juliet) đến tỉnh Venice, tôi đã xem lại bộ phim “The tourist” lần thứ 8. Chẳng phải tôi quá mê diễn xuất của Angelina và Johnny Deep mà vì tôi muốn ngắm toàn cảnh Venice một lần nữa trước khi thật sự chạm vào giấc mơ. Đêm nghỉ tại khách sạn trên bờ, tôi hồi hộp đến mất ngủ và 8 giờ sáng hôm sau, tôi đã là một trong những du khách có mặt sớm nhất ở bến tàu Santa Lucia – cửa ngỏ dẫn vào Venice từ phía Tây.

DSCN5647

Đó là một ngày mùa hè sương mù dày đặt. Muốn tới Venice, du khách phải ngồi trên một chiếc thuyền mà người ta gọi là taxi nước hoặc “water bus”. Tôi chọn vị trí gần cửa kính để thỏa sức ngắm cảnh nhưng tất cả nhìn gì tôi nhìn thấy chỉ là dòng nước xám nhạt và những con thuyền qua lại chìm khuất trong màn sương. Trong hai mươi phút đầu xuôi dòng Kênh Lớn (Grand Canal), chúng tôi cùng hướng dẫn viên chơi trò tưởng tượng, rằng bên phải là lâu đài này, bên trái là nhà thờ nọ. Đến 10 phút sau, thành phố nổi mới dần dần hiện ra hai bên bờ với những dãy ngói đỏ và những công trình cổ kính hàng trăm năm tuổi. Tôi biết mình đã đến Venice khi nhìn thấy những ô cửa mái vòm và những hàng cột tròn nhiều hoa văn của Khách sạn Danieli, nơi nàng Elise và Frank trong “The tourist” đã nghỉ lại.

DSCN5630

Venice vẫn còn ngái ngủ với những nhà hàng, tiệm café cửa đóng im lìm, chỉ có đám bồ câu trên quảng trường Piazza San Marco vẫn dập dìu chao liệng. Người Ý đề cao nhu cầu tận hưởng cuộc sống, nên chẳng có gì ngạc nhiên nếu tiệm ăn bạn yêu thích bỗng đóng cửa vào một ngày đẹp trời nọ (Có lẽ hôm ấy họ bận tắm nắng hoặc đi pinic ngoài trời). Tôi đi bộ dọc bờ kênh, ngắm những chiếc thuyền gondola mũi cong nằm gối đầu và những tòa nhà mọc lên từ mặt nước. Tôi cũng thích khám phá những con đường nhỏ nằm phía sau quảng trường, mỗi con đường dẫn vào một khu phố bí mật với những ngôi nhà duyên dáng, những tiệm café nhỏ xinh và các cửa hàng bán đồ lưu niệm thủy tinh lấp lánh sắc màu. Biết mình không thể đi hết từng con hẻm, tôi lên tháp chuông Campanile di San Marco, ngắm Venie trong sương khói mênh mang với hàng nghìn mái ngói đỏ nâu cùng những ô cửa ti li được bao bọc trong làn nước xám.

DSCN5601

Trên thuyền Gondola

Người Ý gọi Venice là Venezia, là thành phố nhỏ nằm trong tỉnh Venice bao gồm khoảng 118 đảo nhỏ nổi trên mặt biển cùng 175 kênh đào. Tất cả được kết nối với nhau bằng 445 cây cầu xinh đẹp. Từ nhiều thế kỷ trước nơi này đã nổi tiếng là một chốn nghỉ dưỡng của giới thượng lưu với rất nhiều công trình kiến trúc nguy nga và kiên cố. Người ta ước tính Venice còn lưu giữ 120 nhà thờ kiểu Phục Hưng, hơn 60 tu viện, hơn 100 tháp chuông và 40 cung điện. Mặc dù mỗi năm, vùng biển này đều bị tàn phá bởi những trận lũ lụt, nhưng người dân Venice vẫn quyết tâm bảo tồn những di sản văn hóa lịch sử – bảo vật vô giá của thành phố.

Venice, Italy 2

Tôi đặt một tour đi thuyền gondola để được trải nghiệm Venice như người bản xứ. Lái thuyền là một anh chàng người Ý mặc đồ thủy thủ. Suốt chuyến đi anh gần như chẳng nói lời nào, có lẽ anh muốn chúng tôi cảm nhận Venice theo cách của riêng mình. Chiếc thuyền gỗ mũi cong khẽ khàng trôi trên những con rạch nhỏ. Hai bên là bậc thềm bước vào những ngôi nhà, là những bức tường phủ rêu và những ô cửa sổ xinh xắn. Thỉnh thoảng chúng tôi đi dưới những chiếc cầu cong cong hay những ban công rực rỡ hoa mùa hè.

Venice, Italy

Bây giờ sương mù đã dần tan, ngồi trên thuyền tôi có thể đọc được tên các khách sạn, các quán café có bán Capuchino trứ danh từ cách xa hàng chục mét. Nhưng thú vị nhất là được ngắm nhìn những khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của các cặp đôi trên những con thuyền khác. Tôi cũng hạnh phúc vì được chạm vào một trong những giấc mơ của mình.

Spaghetti và gelato trứ danh

Rời thuyền gondola, tôi đến thăm nhà máy làm thủy tinh Morano – nơi chế tác đồ thủy tinh bằng cách làm thủ công qua nhiều đời cha truyền con nối. Đây là một trong những nghề truyền thống lâu đời nổi tiếng nhất ở Venice, ra đời từ hơn 8 thế kỷ trước. Tôi không có nhiều kiến thức về ngành nghề này nhưng vẫn thán phục những thao tác chuẩn mực và vẻ say mê của người nghệ nhân khi chế tác tác phẩm.

DSCN5560

Trên đường từ xưởng làm thủy tinh đến một nhà hàng ăn trưa, tôi đã không cầm lòng được trước món gelato trứ danh của người Ý. Quả thật, chưa có nơi nào trên thế giới mà kem lại ngon và được ưa chuộng bằng nơi nó được sinh ra. Một hiệu gelato truyền thống có ít nhất vài chục loại kem và loại nào cũng làm từ trái cây tươi hảo hạng. Bạn có thể mua kem với đủ các kích cỡ, từ ly nhỏ xíu từ 2 ngón tay đến những ly size XXL to khủng khiếp. Trong 4 ngày ở Ý, mỗi ngày tôi đã ăn ít nhất 3 ly kem ốc quế và có hôm còn ăn kem để thay bữa chính. (Một ly kem nhỏ nhất có giá từ 2 euro, gần 50 nghìn đồng). Thế nhưng tôi vẫn thấy ấm ức vì đã dành tất cả những đồng xu còn lại để ăn kem thỏa thích ở phi trường Leonardo da Vinci trước khi về Việt Nam, nhưng tìm khắp sân bay vẫn không thấy một tiệm gelato nào.

DSCN5404

Quay lại với Venice, giờ thì tôi đã ăn kem xong và cô bé gốc Ấn bốn tuổi rưỡi cùng bố mẹ (những người bạn mới của tôi trong ngày tham quan Venice) đang chờ tôi ở một nhà hàng địa phương truyền thống. Chúng tôi được ăn spaghetti mực đen với nước sốt được làm từ mực của những con mực. Mùi vị độc đáo và ngon miệng. Đây cũng là một món đặc sản nổi tiếng nhất trên đất Ý. Bữa trưa của tôi còn có các loại hải sản chiên kèm rượu vang trắng và tráng miệng bằng bánh tiramisu phô mai. Chưa kể đến các yếu tố cảnh quan hay văn hóa nghệ thuật, chỉ riêng sự tinh tế trong ẩm thực cũng đủ khiến du khách phải lòng Venice rồi.

Voi hai bac nguoi uc o Venice

Từ những thế kỷ trước, nhiều nghệ sĩ lớn trên thế giới như các nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ… đã tìm đến, lưu trú ở Venice trong những thời gian dài để tận hưởng cuộc sống bình yên và tìm cảm hứng sáng tác. Mảnh đất này cũng đã sinh ra không ít những người con tài ba về âm nhạc, thi ca, hội họa trong đó có nhạc sĩ Antonio Vivaldi, Giovanni Picchi… Người ta dành cho Venice nhiều tên gọi mĩ miều như thành phố lãng mạn, thành phố tình yêu, thành phố trên sông, thành phố của những cây cầu hay nữ hoàng biển Adriatic. Còn tôi, tôi gọi Venice là thành phố của những giấc mơ!

P/S: Bài đã đăng trên tạp chí Thời Trang Trẻ năm 2016.

Posted by

Writer, traveler, dreamer. Please ask before using my photos and articles. Ngô Ly Kha (Ms.) M: +84 905462296 E: ngolykha@gmail.com

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s